Tiên đạo đệ nhất tiểu bạch kiểm

T Đ Đ N T B K – Chương 2

Edit: Huyền

Beta: Trùng

Chương 2: Đại tiểu thư của chúng ta

Kiếm, thì có.

Có người đệ trình lên một thanh.

Một thanh mộc kiếm vừa thô vừa ngắn, tước vội cho hài tử ba tuổi cầm chơi.

Hài tử kia òa một tiếng khóc lớn: “Kiếm của ta! Kiếm của ta! Mau trả kiếm cho ta!”

Lâm Sơ bị nó gào khóc ù tai, cuối cùng cũng không nhận thanh kiếm kia, đành cắt một nhánh trên cây táo chết giữa sân, cầm trong tay, thoáng thở hắt ra, cảm giác thoải mái hơn một chút.

Sư môn của y có lời dạy bảo, thà rằng cầm kiếm chết đi, cũng không được ném kiếm để sống sót. Suốt mười mấy năm qua, lời răn ấy đã sớm khắc sâu trong xương tủy. Hiện tại tu vi đã hoàn toàn biến mất, lấy kiếm tuy rằng cũng không có tác dụng thực tế gì, song nắm kiếm trong tay, rốt cuộc cũng xoa dịu được sự khó chịu trong y khi phải đứng giữa mênh mông biển người.

Lâm Sơ đi lướt qua đám người kia, hướng đến bên cạnh thôn. Càng tiến lại gần, những làn sương xám kia liền càng thêm dày đặc.

Cách một tầng kết giới, y đột nhiên mắt đối mắt với một thi thể chảy mủ quần áo rách nát, khuôn mặt hư thối.

Sinh vật kia tựa như vẫn còn sống, gào rống lên, nửa nhảy nửa lò cò, nhào đến y chang một con khỉ, bị ngăn lại ở bên ngoài kết giới. Lâm Sơ lui về phía sau vài bước, nhìn nó điên cuồng xô vào bên trong, móng vuốt khó khăn lắm mới xuyên phá được kết giới, rồi sau đó lại bị bắn ra, có thể thấy được kết giới này đã chẳng còn bền chắc cho lắm.

Nửa thối rữa, tứ chi quỳ sát đất, hành động mau lẹ, 《 Cửu Thiều Dị Chí 》 có ghi, gọi là bà thi (*), là loại tà vật cấp thấp, sợ ánh sáng, sợ gió, sợ lửa. Thôn dân hiển nhiên hiểu được một ít tập tính của nó, đã cầm đuốc tới đuổi nó đi.

*Bà: bò

Tuy nhiên dưới bóng mờ, sâu trong rừng rậm, dần dần vang lên động tĩnh sột soạt, chỉ chốc lát sau, mấy chục con đã tụ tập lại. Theo lời thôn dân, tà vật này vẫn luôn lượn lờ bên ngoài kết giới, có khi lên đến mấy ngàn con.

Lâm Sơ nhìn bà thi bị xua đuổi phải rời kết giời kia, y liền hoàn toàn minh bạch, kết giới này đã bạc nhược tột cùng, chỉ sợ không chống chọi nổi nửa tháng nữa, trong nửa tháng đó, nếu không có biện pháp thoát thân, chắc cũng phải bị vây chết trong thôn.

Nhưng tu vi của y không thể nào trở về lập tức trong nửa khắc được, hoặc phải nói, kiếp này có thể trở về hay không y cũng không biết, thân thể kẻ ngốc này cực kì gầy yếu, đại khái là bị suy dinh dưỡng quanh năm, đi hai bước tim cũng phải đập loạn —— trừ phi định hình lại căn cốt, cứng rắn đả thông kỳ kinh bát mạch, mới miễn cưỡng bước qua được thềm cửa tu tiên.

Thôn dân nhìn bộ dáng trầm ngâm không nói một lời của y, trong lòng bồn chồn, không ai dám tiến lên bước nào.

Nửa khắc trôi qua, Lâm Sơ rốt cuộc mở miệng: “Có đàn không?”

Vừa muốn kiếm, vừa muốn đàn, nhưng ở thôn trang hẻo lánh thì làm gì có mấy thứ đó.

Lâm Sơ thấy bọn họ hai mặt nhìn nhau, suy nghĩ một chút, chầm chậm nói: “Có thể phát ra âm thanh…Đều được.”

Lần này thì có.

Mấy đứa nhỏ chạy về phía Đông ngôi làng, sau chốc lát, đỡ một lão nhân đến, cùng một cây đàn nhị.

Ông lão này có bệnh về mắt, hai mắt mù lòa, nguyên là Chu tiên sinh kể chuyện ở trà lâu Mân Châu thành, mười năm trước rời thành về quê thăm người thân, ai ngờ gặp phải tai họa này, bị nhốt trong thôn, không trở về được.

Sau khi nghe người khác nói tiền căn hậu quả xong, Chu lão tiên sinh run run rẩy rẩy chắp tay: “Thiếu hiệp, chỉ cần người có thể đưa chúng ta đi đến Mân Châu thành tránh họa, muốn đem nắm xương già này của ta đi làm gì cũng được.”

Mặc dù nói như thế, nhưng lão nhân này đã gần đất xa trời rồi, còn có thể làm gì được đây? Thôn dân chẳng thể nào hiểu nổi.

Lâm Sơ cũng chẳng muốn lão nhân nửa bước trong quan tài này làm việc gì hao tổn sinh lực, mà là muốn ông ta kéo đàn.

Trước khi luyện kiếm phải dưỡng tâm, sư môn y có truyền thống học đàn thanh tâm, cho nên y biết vài khúc diệt ma trừ tà, chọn một bài 《 Thanh Sơ Trừ Tà Khúc 》, muốn dạy cho ông lão.

Nhưng mà, trình độ giao tiếp của Lâm Sơ thật sự là không dám khen, khúc phổ cho cổ cầm với đàn nhị cũng có nhiều chỗ không liên kết được, trao đổi vô cùng khó, hai người về phòng suy nghĩ cả nửa ngày, mới hoàn thành được một khúc phổ hài hòa.

Ban đêm, hai nhi tử trẻ tuổi của đại nương, Lý Kê Mao với Lý Áp Mao đi trước châm lửa mở đường, Lâm Sơ và Chu lão tiên sinh lại lần nữa đi đến bên cạnh kết giới, vài vị thôn dân thân thể khỏe mạnh đi theo.

Sương mù dày đặc, ma trơi lượn lờ cách mặt đất, mấy chục đôi mắt lại lần nữa hướng về bọn họ.

Chu lão tiên sinh cầm lấy cung đàn, kéo lên.

Thôn dân kinh ngạc hô to: “Thật sự bỏ đi rồi kìa!”

Chỉ thấy cây to lay động, bà thi liên liên tiếp tiếp bò đi xa, sau khi khúc kéo qua mấy lượt, chúng nó bò đi hơn một nữa.

Khúc nhạc thì có công dụng thật, nhưng người kéo đàn chỉ là kẻ phàm mắt thịt mà thôi, trong tiếng đàn không mang theo pháp lực, sức đe dọa với tà vật là hữu hạn.

Lâm Sơ yên lặng suy tư nên làm thế nào để uy lực khúc nhạc này lớn hơn một chút.

Đang lúc nghĩ ngợi, động tác Chu lão tiên sinh bỗng dừng lại.

“Bên ngoài có động tĩnh.” Ông nói.

Thính giác người mù, luôn linh quang hơn một chút.

Quả nhiên, sau vài nhịp thở, dần dần có thanh âm truyền đến. Ban đầu là tiếng va chạm gay gắt xen lẫn tiếng quát trong veo của nữ tử, rồi sau đó, tiếng bước chân, trò chuyện cũng đến gần.

Nghe mang máng thấy giọng nói của nữ tử: “Mới vừa rồi có tiếng gì mà, sao lại ngừng rồi?”

Lão tiên sinh sửng sốt, tiếp tục kéo đàn, Lý Kê Mao và Lý Áp Mao cũng ý thức được có người ngoài đi từ vùng lân cận đến, vui sướng vung đuốc lên.

Thanh âm nàng ta như đang tiếp đón đồng bạn: “Ở bên này!”

Chỉ qua chốc lát, tiếng bước chân lộn xộn càng lúc càng gần, Lý Kê Mao cũng hô to: “Ở đây! Ở đây nè!”

Chỉ nghe tiếng vũ khí xé gió, âm thanh xác thịt va chạm, hơn mười hoạt thi sót lại kia cũng đã chạy đi, đoàn người kéo lùm cây sang hai bên, từ bên ngoài kết giới hướng sang đây —— hóa ra kết giới kia chỉ chắn yêu tà, không cản người sống.

Lâm Sơ ngẩng đầu nhìn qua, người đến là bảy tám thiếu nữ mặc quần áo ngắn chỉnh tề chắp bội đao, dáng người cao ngất, tư thế oai hùng, hẳn là người tập võ quanh năm.

Người dẫn đầu kia “Soạt” một tiếng thu đao vào bao, hỏi: “Các ngươi là ai?”

Lý Kê Mao thành thật đáp: “Là người trong thôn.”

Lý Áp Mao nịnh nọt tiến lên: “Tiên nữ tỷ tỷ, tỷ đến cứu chúng ta ư?”

Nàng “Hừ” một tiếng, rút đao chỉ về cổ Lý Áp Mao: “Thật đúng là nam nhân thối không biết xấu hổ mà! Ngươi là quỷ hay là người?”

Chỉ kêu một câu “Tỷ tỷ” thôi mà đã biến thành không biết xấu hổ rồi, thiếu nữ lớn lên thì có xinh đẹp, nhưng mà lại hung ác quá, dọa Lý Áp Mao sợ hết hồn.

“Không phải quỷ, không phải quỷ,” hắn nói, “Nữ hiệp, chúng ta là người mà.”

“Nói hươu nói vượn, nơi này làm sao có thể có phàm nhân?”

Nàng cùng mấy người đằng sau liếc nhìn nhau, tay đặt lên trên vỏ đao, đều là vẻ mười phần đề phòng.

Lý Kê Mao mở lời: “Nữ hiệp à, chúng ta đã bị nhốt mười năm rồi, người nếu không cứu chúng ta, chúng ta sẽ thật sự bị biến thành quỷ mất.”

Cô nương cầm đầu kia đi lên phía trước, tỉ mỉ đánh giá hắn từ đầu đến chân, lại quan sát Lý Áp Mao đang run bần bật bên cạnh kia, ước chừng là chưa từng gặp qua ác quỷ mà sợ người vậy, cuối cùng cũng thoáng buông đề phòng.

“Xác thật không có quỷ giống người sống như vậy, là chúng ta đường đột rồi, khổ cho các ngươi phải lưu lại chỗ như thế này mười năm,” nàng hỏi: “Chúng ta đến tìm người, trong vòng ba ngày này, có người đến đây hay không?”

“Chuyện này…” Lý Kê Mao nói, “Nữ hiệp, đã mười năm ta chưa thấy người ngoài rồi.”

Diện mạo hắn phúc hậu thành thật, ngữ khí thành khẩn, hoàn toàn không giống như nói dối, lời vừa nói ra, mấy nữ hài tử phía sau thiếu nữ cầm đao kia lập tức nóng nảy lên: “Ở đây không có, ở kia cũng không có, Đại tiểu thư rốt cuộc đi đâu vậy?”

Trên khuôn mặt cô nương kia cũng xuất hiện vẻ lo lắng, song vẫn miễn cưỡng duy trì sự bình tĩnh, hỏi: “Mười năm trước, nơi này đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Lý Áp Mao: “Mười năm trước, cũng không biết vì sao, đều, đều là những thứ kia…”

Thôn dân kế cạnh cũng sôi nổi đáp lời, mồm năm miệng mười, chẳng kém chút nào lúc nói chuyện với Lâm Sơ, đều có ý là tai họa nổi lên trong một đêm, một vị tiên nhân cứu bọn họ, từ đấy thôn này liền bị ngăn cách với thế nhân, chưa một ai ra ngoài.

Lý Kê Mao dè chừng nói: “Nữ hiệp, người có tuyệt kỹ, không sợ mấy thứ kia, có thể đưa chúng ta đi Mân Châu thành hay chăng?”

—— Lúc này, không có ai để ý đến Lâm Sơ nữa, thiếu nữ trước mắt này đã trở thành vị cứu tinh mới.

“Mân Châu thành?” Nàng lắc lắc đầu, nói: “Đã mười năm không có ai đi qua Mân Châu thành! Phàm là người bước vào Mân Châu thành hơn ba mươi dặm, đều có đi mà không có về!”

Mọi người đều dại ra.

Bọn họ ban đầu tưởng rằng chỉ có thôn mình gặp tai nạn mà thôi, trong thành nhất định không xảy ra chuyện, nhưng sau khi nghe xong mấy lời này, mới biết được tình trạng Mân Châu thành hiện tại chỉ sợ so với ngoài thôn còn không xong gấp mấy vạn lần.

Chờ mấy nữ hài tử bình tĩnh lại, nói vài lời với thôn dân, mọi người cuối cùng cũng biết được tiền căn hậu quả.

Thiếu nữ đanh đá dẫn đầu kia tên là Lăng Bảo Thanh, đến từ một nơi gọi là cái gì mà “Phượng Hoàng Sơn Trang”, các nàng hộ tống Đại tiểu thư đi du ngoạn đến phụ cận Mân Châu thành, nghe nói Mân Châu thành từ mười năm gần đây đã trở thành Quỷ Thành sinh cơ đoạn tuyệt, nổi lên tâm tư muốn đến Mân Châu xem thử.

Mà nói đến Mân Châu thành, lại nói thêm một việc.

Nhắc tới việc này, Lăng Bảo Thanh bắt đầu khoe khoang mỹ mạo Đại tiểu thư nhà mình, thiếu điều muốn đem nàng thổi phồng thành thiên hạ vô song khuynh thành tuyệt sắc.

Ở trên giang hồ, phàm là mỹ nhân, ắt sẽ rất có nhiều người ái mộ, Đại tiểu thư đương nhiên cũng vậy. Nhưng Đại tiểu thư từ nhỏ đã có hôn ước rồi, tam môi lục chứng (*), phụ mẫu sư trưởng tự tay viết thư đính hôn. Cho nên Đại tiểu thư ngoại trừ đẹp hơn hẳn các mỹ nhân khác, lại có thêm chỗ đặc thù, là một mỹ nhân chỉ có thể đứng ở phía xa nhìn chứ không thể khinh nhờn, có thể ái mộ chứ không thể cầu thân.

*Thời xưa, hôn nhân do phụ mẫu sắp đạt và phải được giới thiệu bởi bà mai, thể hiện tính trang trọng (theo Baidu)

—— Mà vị hôn phu của Đại tiểu thư, lại đúng là người Mân Châu thành, trong mười năm này cho dù là y, hay là sư phụ y tin tức đều biến mất, trùng hợp đúng thời điểm Mân Châu thành biến thành Quỷ Thành.

Lúc này, Đại tiểu thư càng thêm có lý do để vào Mân Châu thành xem xét, thủ tiết hay không, dù sao cũng là chuyện lớn.

Các nàng bước vào khu vực Quỷ Thành, trên đường gặp phải vô số hoạt thi, ác quỷ, cương nhân (*), song nhờ võ công cao cường, không ai bị thương, một đường thâm nhập.

*zombie

“Đại tiểu thư ban đầu đã nói, sự tình phát sinh trong thành nhất định không hề đơn giản, sau đó, chúng ta gặp phải một tên Thi Vương tu vi cao cường, tranh đấu một hồi, mấy người chúng ta đều bị thương, Đại tiểu thư bảo chúng ta cứ ở tại chỗ không cần đi lại, nàng sẽ đánh lạc hướng Thi Vương đi, thế nhưng một ngày một đêm vẫn chưa trở về, chúng ta đành phải đi tìm nàng khắp nơi.”

—— sương mù dày đặc, duỗi tay không thấy được năm ngón, cho dù châm ngọn lửa cũng không thấy rõ phương hướng, đi theo vẫn cứ lạc, may sao nghe được tiếng đàn nhị, mới đến được đây.

Nói tới đó, một nữ hài tử đột nhiên kêu khóc om sòm.

“Đáng giận thay!” Nàng dặm chân nói, “Mân Châu thành sợ là đã không còn ai sống sót, đáng thương cho Đại tiểu thư của chúng ta, tuổi còn trẻ như vậy, mà đã goá chồng trước khi cưới rồi!”

Một nữ hài tử khác bảo: “Chưa nói đến việc Đại tiểu thư có phải thủ tiết hay không, ta chỉ mong nàng hiện tại bình an là đủ lắm rồi!”

“Câm miệng hết cho ta!” Lăng Bảo Thanh nói, “Đại tiểu thư võ công cao cường, nhất định là lông tóc vô thương, hiện tại nên tìm cách hội họp với Đại tiểu mới đúng.”

Mấy nữ hài tử mới mười bốn lăm tuổi, ở nơi rừng núi hoang dã đi đi lại lại một đêm, ưu sầu thay Đại tiểu thư thủ tiết, lại thêm sợ Đại tiểu thư bị thương, thậm chí còn thất lạc nàng, nói một hồi, nhìn nhau khóc rống, loạn không tả nỗi.

Tác giả có lời muốn nói: Goá chồng trước khi cưới: Chưa qua cửa mà nhà trai chết trước rồi.

4 thoughts on “T Đ Đ N T B K – Chương 2

  1. Với lại tam môi lục chứng là sao dị cô, tam gì lục gì? Phụ thân hai bên là 4 rồi, đôi trẻ nữa là 6? 3 bà mai? =))))) tui đoán xàm thôi

    Like

    1. Theo tôi search baidu thì “Tam môi lục chứng” là ba bà mai với sáu lễ: Nạp thải, vấn danh, nạp cát, nạp chủy, thịnh kì với thân nghênh nha. Nghĩa là sáu lễ đó an bài cho đám cưới nên nó không phải hư ngôn và trang trọng đấy. Ban đầu check raw thấy chữ “chứng” tôi cũng thấy là lạ nhưng nghĩa nó giống như tam môi lục sính thôi à.

      Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s