Tiên đạo đệ nhất tiểu bạch kiểm

T Đ Đ N T B K – Chương 1

Edit: Huyền

Beta: Trùng

Chương 1: Nhớ một lần độ kiếp thất bại

Mây đen ùn ùn kéo đến, giữa không trung thành phố xuất hiện một lốc xoáy đen ngòm ở giữa, bầu trời như bị xé rách tạo thành lỗ hổng, sét giáng xuống từng tia, vang lên ầm ầm.

Một số thanh niên đang tụ tập với nhau, trời Nam biển Bắc (*) nói chuyện phiếm.

*Trời Nam biển Bắc: Chỉ những người ở xa hoặc đến từ những nơi khác nhau (Baidu)

“Lại nói, cái thằng bạn cùng phòng kia của tao… Nó tên là Lâm Sơ,” một người trong số đó mở miệng, “Chả khác gì mắc bệnh cả, chưa từng thấy nó nói câu nào.”

Kẻ ngồi bên cạnh gã lấy ra một lon bia, hùa theo: “Nói nó người câm cũng phải xin lỗi phường câm điếc, nó còn chả có biểu cảm gì cơ, tao phải vội ra ngoài tìm chỗ khác mà ở đấy, chẳng muốn nhìn thấy bản mặt nó tẹo nào, con mẹ nó.”

Bỗng một tiếng sấm đinh tai nhức óc vang lên bên tai mọi người, cùng lúc đó, mưa to tầm tã đổ xuống như trút nước.

Bọn họ không hẹn mà cùng chuyển tầm mắt bên ngoài cửa sổ: “Mưa lớn vãi.”

Thanh niên vừa nãy mới càu nhàu kia nâng mí mắt lên, nhìn về phía không trung, đột nhiên ngây ngẩn cả người, hai mắt trợn to.

“Ê…” Gã thoáng chần chừ rồi kinh ngạc nói, “Lão tam, trên đỉnh cao ốc bên kia, kẻ đang đứng đó chẳng phải là tên mặt liệt ấy à?”

Lão tam ra sức chớp chớp con mắt bị cận thị: “Đúng rồi, mưa to như thế, nó bị điên thật hay gì?”

“Không phải trầm cảm thì là tự kỷ, dù sao cũng không được bình thường.” Thanh niên kia cười trên nỗi đau khổ của người khác, hừ một tiếng, “À mà, lão tam, ông nhìn xem trong lòng nó ôm đồ vật gì đấy?”

“Bệnh nhân tâm thần thì càng sướng thôi mà —— nhìn giống một thanh kiếm.”

Nhưng mà, không đợi quan sát kĩ hơn, một sự việc vượt quá tầm nhận thức của bọn họ đã xảy ra.

Một tia tử lôi cực lớn giữa không trung đen ngòm uốn lượn một đường không thể tin nổi phóng tới, trực tiếp hướng về bóng người trên đỉnh cao ốc nơi xa kia. Trong khoảnh khắc ấy, ánh sáng phát ra thật chói mắt quá mức, không ai thấy rõ đã xảy ra chuyện gì.

Dưới lầu, trên đường phố, không ít người hưng phấn đứng chụp ảnh giữa mưa, đệm thêm một câu “Thành X sấm chớp mưa bão như tận thế, đạo hữu phương nào độ kiếp tại nơi đây?”

—— Đấy là lần cuối cùng bọn họ nhìn thấy Lâm Sơ.

Thời điểm Lâm Sơ tỉnh lại, cảm thấy mình đang nằm, cố sức chuyển động con ngươi, muốn thử mở to mắt ra.

“Tiểu ngốc tử tỉnh rồi!” Một giọng nói mang khẩu âm địa phương dày đặc vang lên bên tai y.

Thân thể y lập tức cứng đờ, mí mắt nặng như núi Thái Sơn, khớp xương như bị gỉ sét, thiếu chút nữa không thể thở nổi.

Ta bị dị ứng với người khác, thật đó.

Y hít sâu vài hơi, không khí ẩm ướt mục rữa, khó ngửi tột cùng.

Y có ý muốn vận chuyển chân khí, nhưng tu vi hoàn toàn không có.

“Sao lại chẳng có động tĩnh gì nhỉ?” Thanh âm kia tiếp tục vang lên, là chất giọng to lớn vang dội của một đại nương trung niên, nàng hình như muốn vươn tay hướng về phía y xem thử.

Tưởng tượng đến việc tiếp xúc với nhiệt độ cơ thể người, giác quan của Lâm Sơ bất giác nổ tung, đột nhiên mở to mắt.

Đại nương cũng bị việc y đột nhiên trợn lớn mắt dọa cho hết hồn: “Á quỷ sứ!(*)”

*Gốc là Ai thiên đao, ý chỉ người cực ác, ở đây đại nương bị dọa sợ nên mới buộc miệng chửi.

Lâm Sơ cả người cứng đờ, thở hổn hển, trong lúc choáng váng cuối cùng cũng quan sát được bốn phía.

Đại nương trước giường có vẻ ngoài hung thần ác sát, mặc một thân áo váy vải rách, tóc búi lên, cố định bằng một chiếc trâm gỗ, chắc chắn không phải cách ăn vận thời hiện đại.

Bản thân y thì đang ở trong một ngôi nhà tranh, căn nhà này rách nhát kinh khủng, vách tường đã lồi lõm mốc meo. Cho dù có muốn chụp điện ảnh cổ trang, xây dựng ra cái nhà ở rách nát như thế cũng không dễ chút nào.

Lâm Sơ: “…”

Thảm kịch nhân gian.

Y chỉ là muốn độ thiên kiếp mà thôi —— độ xong rồi thì cách phi thăng không còn bao xa nữa, ai ngờ rằng buổi tối có tiết học, y không có thời gian rời thành phố đi tìm núi rừng hoang vắng để độ kiếp, đành phải lên tòa cao ốc lớn nhất gần đó, tránh khỏi làm kinh động người bình thường.

Song hỏng bét lại là ở tòa cao ốc này —— không biết xui xẻo làm sao, tự nhiên dựng một cột thu lôi to đùng không ai bì nổi, thiên lôi không đánh xuống đầu mình, mà đều bị cột thu lôi dẫn xuống đất hết. Người tu tiên, tâm không thành chí không kiên, có ý đồ mượn ngoại vật né tránh thiên kiếp thì đều phải bị trời phạt, không có ngoại lệ, nặng thì hôi phi yên diệt, nhẹ thì phải làm lại từ đầu, ví dụ như bây giờ.

Y thật sự không nghĩ tới rằng, cột thu lôi, cũng có thể dẫn thiên kiếp đi luôn.

Vật lý hiện đại hại ta rồi.

Lâm Sơ hít thở mấy cái, cảm nhận thân thể của chính mình một chút.

Kinh mạch vô cùng đình trệ, căn cốt kém cỏi cực kì, nói tư chất bình thường chính là nhắm mắt khoe khoang, muốn tu tiên sợ là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.

Y bây giờ tựa như một học sinh gian lận bị phạt, không những ở lại lớp, mà còn bị xé sách giáo khoa.

Đại nương thấy y cả người đờ đẫn, cũng hết giận, thở dài: “Ngây ngốc cũng đã mười năm rồi mà chẳng thấy tốt lên—— suốt ngày đi trốn vào góc xó xỉnh, bây giờ có hơi quá tải, nhưng tạm thời cố gắng nhớ lại chút ít chuyện đi đã.”

Bỗng từ xa truyền đến tiếng thét của một nam nhân, đại nương “Ai” một tiếng, chỉnh góc chăn giúp y, rồi xoay người bỏ đi.

Tay nàng suýt nữa cọ trúng cổ Lâm Sơ, khiến y nổi da gà toàn thân, hô hấp khó nhọc, mãi một lúc lâu mới hết.

Hành động này của đại nương hoàn toàn là tốt bụng bình thường, song Lâm Sơ lại khó có thể tiếp thu việc tiếp xúc với người khác, tấm chăn kia chất lượng lại kém vô cùng, lạnh băng như sắt, chẳng thà không có còn hơn, khiến người ta thật sự chẳng cách nào hưởng thụ nổi.

Chờ đại nương đi xa rồi, y mới từ trên giường đứng dậy, đẩy cánh cửa gỗ ra, nhìn ra bên ngoài. Đập vào mắt y là mấy căn nhà cũng rách nát giống vậy, tụm năm tụm ba san sát nhau, giống như một thôn trang. Chỗ y đang đứng tọa lạc ở ngoại vi thôn trang, bên ngoài thôn là ruộng cày hoang phế, xa thêm chút nữa là một màu xám xịt, bị sương mù che khuất, không nhìn thấy được gì.

Sắc trời quái gở, u ám cực kì, nói là rạng sáng thì trong từng nhà đều có người đi qua đi lại, khói bếp lượn lờ; nói là chạng vạng tối thì càng gượng ép hơn nữa, không trung một mảng tro đen, không trăng không sao, cũng không có vẻ gì là mặt trời lặn ánh chiều tà, quỷ ảnh lượn lờ, cực kì đen đủi. Trong lúc nhất thời, y chẳng nghĩ nổi chút gì, muốn tiếp tục quan sát, bỗng thấy thôn dân đang đi phía ngoài, cái chân đang thò ra kia đột nhiên rụt lại, xoay người trở về phòng.

Gian phòng thật sự khen không nổi, đã hư hỏng lại còn lộn xộn, vật dụng chỉ có mỗi cái giường với chiếc bàn đặt trước nó, không có gương, y không thể nhìn thấy bộ dạng của mình. Y liên tưởng tới mấy lời “tiểu ngốc tử”, “tiểu chó điên” trong miệng vị đại nương kia, đoán rằng khối thân xác này của mình chỉ sợ là một vị huynh đài trí lực khuyết tật, cũng không biết mặt mũi ra sao.

Sờ sờ mái tóc rối như cỏ dại của mình, Lâm Sơ có chút khó thở.

Đúng lúc này, cánh cửa sân kẽo kẹt một tiếng, bị đạp đổ, đằng sau truyền đến tiếng bước chân. Y quay đầu, thấy người tới vẫn là vị đại nương kia.

Đại nương tay bưng một cái chén màu trắng, bước qua bậc cửa, gọi như gọi chó: “Tiểu ngốc tử, ăn cơm thôi!”

Vừa gọi xong, đã thấy tiểu ngốc tử quay đầu chằm chằm nhìn mình, biểu tình không giống người bình thường tẹo nào, lại càng không giống trước đây.

Đại nương nhíu nhíu mày: “Mới rơi xuống nước có một lần thôi, tại sao lại ngốc hơn rồi.”

Nói xong, nàng đặt chén trên bàn, xoay người bỏ đi.

Trên đời này, người được yên tĩnh không nhiều, kẻ ngu ngốc là một trong số đó, bởi vì sẽ không có ai rảnh rang đi nói chuyện với kẻ ngốc. Đấy là điều Lâm Sơ trước giờ cầu còn không được, song hiện tại thì không. Y nhất thiết phải giao tiếp với ai đó, bằng không, chỉ có thể ở đây làm kẻ ngốc cả đời. Y tuy rằng yêu thích thanh tĩnh, nhưng cũng chẳng muốn làm kẻ ngốc—— đặc biệt là kẻ ngốc nằm trong cái chăn mốc meo giữa căn phòng meo mốc.

Vì vậy, ngay thời điểm đại nương vừa đi ra, nghe thấy sau lưng vang lên thanh âm mang theo chút run rẩy: “…Đa tạ.”

Đại nương: “A!”

Nàng đột nhiên xoay người lại: “Ngươi không ngốc nữa!”

Lâm Sơ cứng đờ gật gật đầu.

Đại nương suýt chút nữa phải hoa chân múa tay vì vui sướng, to tiếng hướng về phía bên ngoài kêu lên: “Tiểu ngốc tử không ngốc nữa rồi!”

Tức thì có tiếng bước chân lộn xộn vang lên, trong chốc lát, trước cửa tụ tập một nhóm thôn dân xanh xao vàng vọt, ai nấy đều kích động muốn duỗi cổ về trong phòng xem thử.

“Tiểu ngốc tử không ngốc nữa hả?”

“Tiểu ngốc tử thật sự không ngốc nữa ư?”

“Tiểu ngốc tử quả nhiên không ngốc nữa rồi!”

Lâm Sơ: “……”

Một tên ngốc đột nhiên trở nên thông minh thôi mà, sao động tĩnh gây ra lại lớn dữ vậy?

Đại nương đặt chén xuống, run run rẩy rẩy tiến lên, giữ chặt tay Lâm Sơ: “Ngươi…… Ngươi có nhớ ra được gì hay chưa?”

Lâm Sơ: “!!!”

Tay y bị đại nương nắm chặt, cả người lông tơ dựng thẳng đứng, trước mắt biến thành một màu đen, giống như bị điện giật mà lui về phía sau mấy bước, suýt nữa hồn bay lên trời.

Không ngờ rằng, đại nương kia lại dứt khoát quỳ xuống: “Xin người ngàn vạn lần hãy cứu lấy chúng ta!”

Thôn dân thấy đại nương quỳ xuống, sôi nổi noi theo, ở bên ngoại mạnh mẽ dập đầu: “Xin người ngàn vạn lần hãy cứu lấy chúng ta!”

Lâm Sơ giật giật môi, gian nan sắp xếp lại ngôn từ, muốn hỏi những người này vì sao lại quỳ lạy mình.

Không ngờ rằng bởi vì lâu lắm rồi chưa nói chuyện với ai, hoàn toàn không điều khiển được cơ miệng để lên tiếng.

Y khó khăn mở miệng: “Muốn ta làm gì?”

Một vài người mồm năm miệng mười nói to, giọng đại nương kia càng là to lớn vang dội nhất, may mà Lâm Sơ tuy rằng hầu như không nói nổi, nhưng khi nghe người ta nói thì vẫn miễn cưỡng hiểu được bọn họ có ý gì.

Mười năm trước, không biết là bị yêu ma quỷ quái gì quấy phá —— nói chung là có một tai họa vô cùng khủng khiếp, cả thôn lâm vào tình trạng nguy kịch, lúc đó có một vị tiên nhân đi ngang qua, sử dụng phép thuật, có thể bảo hộ nơi này thêm mười năm, điều kiện là phó thác cho thôn dân một tên ngốc, nói là đồ đệ hắn.

Thôn dân lại hỏi, phép thuật có thể bảo hộ mười năm, sau mười năm thì phải làm gì bây giờ.

Tiên nhân lời lẽ sắc bén, dong dài một hồi “Chỉ cần đợi cơ duyên đến” linh tinh thần côn (*) ngôn ngữ, phiêu nhiên rời đi.

*Ý chỉ thầy đồng, thầy bói.

Hiện giờ, kỳ hạn mười năm đã đến, lá chắn phép thuật kia cũng đã lung lay sắp đổ, tiểu ngốc tử lại không ngốc nữa, có thể thấy được cơ duyên đã đến rồi, thôn dân tự nhiên hết sức vui mừng, chỉ mong tiểu ngốc tử đột nhiên thông suốt này có thể có phương pháp ứng đối.

Lâm Sơ nhìn ra phía bên ngoài.

Vẫn là cảnh tượng kia—— yêu phân quỷ vụ (*) ngập tràn mọi nơi, nghe nói sương mù diệt sạch sinh cơ, tất cả đều là hoạt thi ác quỷ. Toàn bộ thôn giống như bị vây trên đảo hoang xa xăm ngoài biển, đã mười năm không có tin tức bên ngoài, thôn dân cho dù có nghĩ vỡ đầu không có biện pháp đi ra ngoài, mà nếu y cũng không có đối sách, cũng sẽ phải bị vây ở đây.

*Không khí yêu dị, sương mù quỷ quái

Y từ nhỏ đã tu tiên, căn cốt vô song, tu được mười năm, thuận nước thuận gió đến cấp Đại Thừa (*), hiện giờ đã bị Thiên Đạo đày đến nơi này, không chỉ bị nhốt, mà còn phải giao tiếp với người khác, thật sự là khổ cực chưa từng thấy.

*Một trong các cấp tu tiên

Lâm Sơ đứng tại đó, hít sâu một hơi, củng cố lại tâm lý, tiếp theo mới sắp xếp từ ngữ trong miệng, hỏi: “Có kiếm không?”

Các thôn dân đồng loạt nhìn y, hai đầu gối thế mà nhũn ra, lại muốn quỳ xuống lạy.

Không nghĩ tới cái ngày mà tiểu ngốc tử thông suốt, cũng trầm ổn hữu độ như vậy, thanh sắc bất động, quả nhiên là phong phạm cao nhân, tiên nhân kia chẳng hề lừa gạt chúng ta.

6 thoughts on “T Đ Đ N T B K – Chương 1

  1. Ấy quên =))) cmt mở hàng mà đã sửa chính tả rồi =)))))
    Chào chủ nhà nghen tui từ nhà Kurokochii qua đây, đọc văn án hấp dẫn ghê á 😬

    Liked by 1 person

    1. Theo tôi thì truyện đọc cuốn lắm đó, lượt tích phân cũng cao nên tui bê về nè. Về phần chính tả thì cảm ơn cô đã nhắc nhe (。・ω・。)ノ♡

      Liked by 1 person

      1. Sửa lại mới thấy đúng là chữ “nổi” viết sai nhiều thật đó, cảm ơn cô đã nhắc nhé

        Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s